bài mới

NỤ CƯỜI VAY MƯỢN
Bán cho nhau dăm bảy nụ cười
Em ngã nón hứng từng đồng bạc nhỏ...
Nụ cười méo sợi tình bỏ ngỏ
Đồng bạc lăn lông lốc giữa đường hoang


Nụ cười buồn em thả lang thang
Không ai nhặt chợ tình loang lổ
Em cố giấu vào lòng tiếng thở
Nghẹn bờ môi héo hắt ...lặng câm

Một nụ cười ấm áp giữa không trung
Em nhặt được ôm vào làm báo vât
Cô láng giềng...chực chờ cướp mất
Vì lòng ghen đố kỵ kiếp phù sinh

Tiếng tơ chùng..lạc giữa đêm đen
Nụ cười vỡ tuông trào lệ khúc
Em vô nghĩa giữa cuộc đời hư thực
Chút duyên thừa ...cũng mặn đắng lời ru....

LongXuyên đêm ko ngủ...
H.Q
KYNIEMPHUSA

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

bai ca cổ MỘT MÌNH

Thơ lượm