Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 1, 2014

Anh Vẫn mãi là anh

Anh vẫn mãi trong em một cõi riêng Một khắc khoải thâm trầm mà sâu lắng Anh vẫn mãi trong em niềm ưu ái Dẫu vạn lần Anh quay mặt làm ngơ Anh vẫn mãi trong em mối tình thơ Dù mai sau Anh lãng quên tất cả ... Anh vẫn mãi là anh Ánh sáng lạ Soi đời em niềm vui đã thành hình Anh vẫn mãi đơn sơ ngự tim em Để em thấy cuộc đời còn ý nghĩa Anh vẫn mãi bên em làm điểm tựa Của những lần Em bỡ - ngỡ - quỵ - chân Anh vẫn mãi là anh những ân cần Riêng em đó trăm lần không tra hỏi !!! Anh vẫn mãi là anh của muôn lối Đuốc thời gian em soi rọi - lòng - mình Anh - vẫn - mãi - là - anh - của - lòng - em !!!  Tử Nhi PS sưu tầm...( hãy mãi à bầu trơi` thật đáng yêu trong long em anh nhe'..)

ĐỜI TA

Đâu là biển sao ta không bờ bến Đâu là thuyền sao  chở nặng ưu tư Lạc loài kiếp sống hư vô   Buồn vui góp nhặt làm thơ giữa đời..! H Q PHUSA

VỚI EM

 Có điều gì sâu thẳm trong em hởi đôi mắt đăm chiêu, hởi nụ cười nghiêng nửa ta vì em suốt một đời lần lựa Ngấn nữa hồn hoang mái tóc nhuộm thời gian Con chuồn chuồn xoảy cánh miên mang Trời đã hết mây mù giông bão Quên đi em những muộn phiền cơm áo Đón tựa đời nhau...nương náo buổi chiều thu....   H.Q PS

EM CẦN ANH

                                                        Em không cần anh nói :"anh yêu em !"                                      Em không cần vòng tay ấp ủ                             Em không cần nụ hôn nồng cháy....                             ...chừng đó không đủ cho em nhớ anh..!?                                                           Điều em cần là tình yêu của anh...           ...

bai ca cổ MỘT MÌNH

bài ca cổ: MỘT MÌNH Đăng ngày: 21:23 14-06-2010 Thư mục: Tổng hợp Th ơ : Tr ươ ng Công Thu ố t Lời cổ   : Hạnh Quỳnh                                         ngâm th ơ                         Gió lùa ngỏ vắng màn mưa           Tháng năm tình phụ em chưa lấy chồng                        Nẻo đời muôn lối mênh mông           Thương cho một kiếp má hồng truân chuyên.....                                  Vọng Cổ 1/-Đau xé lòng em khi nhận mảnh thiệp hồng mừng ai vui duyên mới- cố nén môi tươi chúc anh hạnh phúc mà trái tim em tan nát tự bao ...giờ...Lệ sắp tràn mi mà miệng vẫn tươi cười.... tình phụ bạc mình em...

TÌNH EM NĂM THÁNG

Hình ảnh
Vườn trăng còn đó mong manh quá Cò úa bao ngày gội sương sa… Tình em vẫn thắm câu chung thủy Viễn xứ người quên lối đi về   Bến sông buồn hiu hắt chở câu thề : “ Không hẹn trước…người thương xin gắng đợi..!” Tháng chờ năm…ngày trôi ngày vời vợi Bạc trắng thời gian..trắng cả đời em *** Nhớ-Mong-Chờ.... thành câu hát tìm quên Men thương nhớ say mèm   tâm sự   Duyên con gái đành một đời dang dỡ… …Chẳng trách người xem nhẹ nghĩa chờ mong *** Trăng tàn trăng rụng bên sông bên sông Em nghe giọt đắng dâng trong mắt sầu…..!!! H Q

THƯƠNG HAY YÊU.....!

Không hiểu sao mà tôi thích chữ "thương" hơn chữ "yêu". Nếu chữ "yêu" nghe nồng nàn, da diết thì chữ "thương" nghe khép nép hơn, nhưng lại có gì đó nhẫn nại, có gì đó dõi theo, có gì đó âm thầm mà bền bỉ. Cớ sao mà cùng một nghĩa, là "thương" mà không phải "yêu" lại luôn được đặt cạnh "nhớ" tạo thành “nhớ thương”. Phải chăng vì trong một chữ "thương" thôi đã bao hàm muôn nỗi nhớ. Chữ "thương" chân chất không phân chia. Người vẫn than "yêu đơn phương" ít nghe ai trách "thương đơn phương". Thương là thương thôi... Chữ "thương" nghe quảng giao và rộng rãi. Thương mẹ, thương cha, thương cô thầy, bè bạn, anh chị em. Là thân thương. Ta dùng từ "thương" cho cả người xa lạ, không quen. Nói chung là thương người. Thương cho cả "người thương" mong nhớ. Chữ "thương" nói ra nghe nhẹ nhàng, trong veo mà muôn vàn ý nghĩa. Tình thương phải chăng ...

Rưng rức nhớ người..!!!

Hình ảnh
Tôi rưng rức nhớ người tôi thương... Mưa vẫn ướt đôi bờ mi khép Tình dẩu xa tình càng thêm nặng... Nỗi nhớ thêm dài nỗi nhớ rớt mặn môi