bai ca cổ MỘT MÌNH



bài ca cổ: MỘT MÌNH

Đăng ngày: 21:23 14-06-2010
Thư mục: Tổng hợp
Thơ : Trương Công Thut
Lời cổ   : Hạnh Quỳnh
                                        ngâm thơ 
                      Gió lùa ngỏ vắng màn mưa
          Tháng năm tình phụ em chưa lấy chồng
                       Nẻo đời muôn lối mênh mông
          Thương cho một kiếp má hồng truân chuyên.....

                                 Vọng Cổ
1/-Đau xé lòng em khi nhận mảnh thiệp hồng mừng ai vui duyên mới- cố nén môi tươi chúc anh hạnh phúc mà trái tim em tan nát tự bao ...giờ...Lệ sắp tràn mi mà miệng vẫn tươi cười.... tình phụ bạc mình em cam chịu ,tiếc nuối làm gì cho thêm nỗi vấn vương-nhận được thiệp hồng em hứa đến chung vui, không duyên nợ mình xem như bè bạn-nếm chút rượu mừng nghe khoé mắt cay cay.che dấu niềm đau bằng tiếng chào cô dâu ...mới...
                       Đêm đêm qua ngỏ nhà anh
             Bỗng dưng nước mắt long lanh giọt buồn
                        Ngập ngừng mưa đổ mưa tuông
             Tình em chết lịm trãi đường anh qua
2/-Chậm bước lang thang tìm về ngỏ vắng,như tìm chút dư âm của mối tình đầu... chỉ thấy quanh ta một nỗi vấn vương sầu... lòng cũng biết hết rồi câu duyên nợ,sao vẫn đợi chờ dù chờ đợi chỉ hoài công- thời gian trôi má thắm phai hồng,em phận bạc vẫn phòng không chiết bóng...giọt sương khuya thắm lòng em tê lạnh, mơ có anh về cho ấm lại vòng tay....
                                 NGâm Thơ
                        Mưa rơi hay giọt lệ tuông
               Thu sầu lá rụng lạnh buồn sang đông
                          Hắc hiu gối chiếc quạnh mong
         Người thương chấp cánh xổ lòng bay ..xa....
                           VĂN THIÊN TƯỜNG
         Anh có biết đâu ! những đêm mua buồn làm tê lạnh tim ....em....tan nát cỏi lòng...tìm đâu dáng người xưa....đêm dài thao thức...một mình một bóng` đôn côi...
         Xa nhau rồi em quên được đâu anh -mối tình đầu tiên em dành trọn tâm hồn....sang sẻ cho nhau - từng niềm thương nỗi nhớ ...vì không lỗi đạo - nên ta - đành hai ngả trời sầu...
         Đời em đâu lẻ - suốt kiếp phòng không...ôm niềm đau - thổn thức với đêm dài...nhưng biết tìm đâu - được người thật dạ...hay chỉ gặp dối gian-để thêm - giận cuộc đời mình...
thôi mặc thời gian-xoa dịu vết thương lòng...sang hèn...giai cấp..đến bao giờ mới được quên đi...
                                VỌNG CỔ
5/-Giai cấp sang hèn ,môn đăng hộ đối _ biết bao đời nay đã chia lìa tình đôi lứa... tha thiết yêu nhau sao phải đành cam đứt đoạn mối tơ ...lòng... khi yêu nhau ai cũng mơ se ká thắm chỉ ...hồng...muốn được bên nhau sớt chia hạnh phúc,để suốt một đời vui khổ có nhau...em trách phận mình ,hay trách bởi trời cao-se lộn mối cho tơ sầu chỉ rối...con sáo sang sông là tình em chôn kính,xin giữ trong tim mộng đep buổi ban đầu...
6/-Đêm đã tàn sao tâm sự vẫn miên man...mong giấc ngủ vùi sâu tìm quên lãng...xoá niềm đau khi tim lòng vẫn nhớ , em tự dối mình rằng tình sẽ đẹp như mơ...(một ngày thôi hết bơ vơ,vòng tay âu yếm đang chờ đón nhau..!?) ..tiếng gầm thực tại cơn mưa quanh em vắng lặng giấc mơ tan rồi...
                        Đêm trường cứ thế dài ra 
               Một mình ngẫm nghĩ xót xa một mình
                        Mưa rơi thêm đắng giọt tình
              Xin mưa phai nhạt bóng hình năm xưa !....

                                                                PHUSA

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Thơ lượm