b ai` suu tam`
LƯỜI YÊU Em thấy mình lười quá Độc thân lâu ngày nên lười cả yêu thương Lười tô má hồng, lười luôn việc soi gương Lười nghe ai nói: muốn cùng em chung bước. Đôi lúc tủi hờn mắt buồn ngân ngấn nước Thấy người ta yêu cũng ao ước đôi lần Nhưng em lười chẳng buồn nhấc đôi chân Chạy đến nơi có người cần em đến. Em lười lắm nên sợ yêu sẽ mệt Chân ngắn như em có theo kịp người không Người đi quá nhanh lại khiến em đau lòng Em lười lắm nên thật không muốn khóc. Đôi lúc thảnh thơi nằm một mình lăn lóc Em cũng chạnh lòng, giá như lúc này đây Có một bàn tay nắm chặt lấy tay này Kéo em ra khỏi những ngày buồn chán. Nhưng em lại lo chẳng có ai muốn đến Lo đến rồi người có nán lại lâu? Lo người có thương cho xanh mãi mái đầu Hay đến rồi đi...để đớn đau ở lại.