viet cho minh cho ban...suu tam`



Lặng Lẽ Yêu
Lặng lẽ yêu có thể mang đến những nỗi buồn, cũng có thể những điều khiến bạn hạnh phúc. Nhưng nó giúp bạn cảm nhận được nhiều hơn, những rung động của cuộc sống. Đó là điều tôi luôn tin.
Đã bao giờ bạn cảm thấy mình rất mệt vì vui và cười nhiều. Nhưng sau những niềm vui ấy lại thấy choáng váng ở đầu óc, trống vắng trong lòng; ngất ngưởng, chênh chao khi nhìn lại những niềm vui mới có. Rồi tự dưng bạn thấy trầm lắng, tự dưng bạn thấy mơ hồ, tự dưng thấy mình xa cách với thế giới... Bạn trở nên dễ xúc động, nhạy cảm khi có ai đó quan tâm thật lòng tới mình. Chỉ cần một sự ân cần tinh tế của một sự quan tâm nho nhỏ thôi cũng khiến bạn rơi nước mắt. Chẳng vì điều gì, chẳng cho ai, cũng chẳng biết tại sao... Vì bạn luôn luôn có những cảm giác sợ mỗi lần thấy vui vẻ thật sự. Sợ niềm vui tuột mất khi chưa kịp giữ. Còn nỗi buồn thì nhiều như gió, nơi nào cũng thấy. Không muốn giữ vẫn hiện diện, vẫn tồn tại...
Đó là vì bạn đang lặng lẽ yêu!
Đã bao giờ bạn lật giở những trang sách yêu thích để đọc lại; rồi lại thổn thức, mắt lại nhòe ướt. Vì những trải nghiệm buồn vui, những mất mát cay đắng, những ảo mộng vỡ tan, những thức ngộ xót xa… Tất cả cứ lảng bảng, cứ ẩn hiện phía sau những câu chữ. Bạn thấy cuộc sống mình lặng lẽ như thể không có gì lặng hơn. Không muốn gặp gỡ ai. Ngay cả tiếng rung điện thoại cũng khiến bạn giật mình. Đôi khi chỉ một dòng tin nhắn mà nước mắt lã chã rơi dài, rơi như không biết trôi về đâu. Bạn trở nên yếu ớt, run rẩy và chìm sâu trong những đổ vỡ, những tổn thương mà không dám để ai đến gần mình... Bạn luôn lơ mơ lo sợ những điều không có...
Đó là vì bạn đang lặng lẽ yêu!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

bai ca cổ MỘT MÌNH

Thơ lượm